01:55 | 26/02/2015

Israel - Miền đất thánh (Phần 1)

Vì Israel là quốc gia thù địch với khối Hồi giáo nên mọi công tác kiểm soát an ninh được thực hiện chặt chẽ.

Tôi đi Israel vào đúng lúc chủ nghĩa khủng bố nổi lên khắp nơi. Từ vụ xả súng vào trường học ở Pakistan cho tới xả súng vào toàn soạn báo Charlie Hebdo ở Paris. Ấy thế mà tôi lại đến giữa nhà nước Do thái, nơi là kẻ thù muôn kiếp của dân Hồi giáo thì chắc gan to bằng cái nia và liều hơn Nghĩa sĩ Cần Giuộc.


Khi biết tôi đi mấy thằng bạn xấu thay nhau rủ tôi đi uống rượu chẳng phải vì quý hóa gì mà chia buồn vì theo chúng nó tôi một đi không trở về. Thằng thì R.I.P mày trước, có thằng mới được kết nạp thì bảo: “Nếu mày mà bị IS nó bắt và cho mặc áo da cam quỳ giữa sa mạc. Khi nó cho nói lời cuối cùng thì mày hãy nói Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm cho tao, vậy là mày chết không vô ích”


Thật ra thì lúc đầu tôi cũng hơi sợ một tý nhưng với dòng máu của con cháu bà Trưng bà Triệu, lại là công dân của một nước đã chiến thắng hai đế quốc lớn thì còn cái gì mà sợ nữa phải không các bạn.


Ấy mà vừa bước vào trong sảnh T2 của sân bay Nội Bài tôi đã mắc phải cái sợ đầu tiên. Đó là cái sợ của anh Hải quan không cho xuất cảnh. Lúc scan hộ chiếu của tôi thấy mãi mà không đóng dấu cho tôi qua, tôi bắt đầu thấy lo. Ơn đức Jehova thế nào mà tôi cũng qua được. Thở phào nhẹ nhõm và cố gắng nặn ra nụ cười trên bộ mặt tái mét hỏi anh hải quan sao lâu thế? Anh hải quan nói vì tên anh nó trùng nhiều tên quá nên không nhanh được. Thôi thì Xờ pa xi pơ ơn trên đã soi xét và cho tôi qua.


Cái nhà ga T2 này mới xây nhìn cũng hoành tráng phết, chẳng biết công suất tiếp đón được bao nhiêu nhưng nhìn thì cũng chẳng thấy thua kém mấy cái sân bay khác của khu vực.


Otofun News
Nhà ga T2 Nội bài.


Otofun News
Cũng băng chuyền cho người đi bộ.


Chuyến này chúng tôi transit tại Bangkok nên bay bằng Thai airway đến Bangkok. Nghe Vietnam Airline quảng cáo là liên minh Bầu trời tím (Sky team) nên tôi định đưa cái thẻ Bông sen vàng ra để tích điểm thì đành rụt lại.


Otofun News

Vé máy bay

Trong lúc chờ lên máy bay của Thai tôi kể cho các bạn nghe chuyện Visa Israel. Tôi làm Visa qua 1 công ty du lịch. Cái hôm cô bé thu hộ chiếu của tôi hỏi: “Anh có sổ tiết kiệm mở vào 6 tháng trước đây không” “ Úi giời! Sổ thì anh có đầy nhưng toàn sổ nợ thôi em ơi” “ Vậy anh có sổ đỏ nhà không?” “Em ơi, cái này phải hỏi ngân hàng nhé, anh cho họ mượn rồi”.

Ấy mà thế qué nào tôi cũng có Visa các bạn à. Mà Visa của Israel này là Visa rời nhằm mục đích cho các bạn sau này có qua các nước khối Arab thì họ không phát hiện ra và cho nhập cảnh. Hôm tôi nhận hộ chiếu, lật đi lật lại mãi không thấy nó dán visa đâu, thằng bạn tôi nói Visa rời thì tôi vẫn bán tín bán nghi. Đến khi lên máy bay của hãng EL AL thì tôi mới tin đó là thật. Ấy nhưng số tôi nó đen, cấp visa nó lại sai số hộ chiếu và phải có tờ giấy đính chính này, toàn chữ Hebrew giun dế.

Otofun News

Lên máy bay của Thai Airway chắc các bạn cũng đi nhiều rồi chẳng có gì đặc sắc, tiếp viên thì bình thường. Mà hình thì không có headphone. Hỏi xin nó thì nó bảo mày dùng headphone của điện thoại mày ấy.Nói chung là điểm trừ so với Vietnam Airline nhà ta.

Otofun News

Máy bay của Thai Airway


Bay 2h sau đến Bangkok, như các em xì tin bây giờ việc đầu tiên là tôi mở điện thoại tìm wifi và thật may là có wifi free. Vừa chạy đến cửa transit vừa check in facebook báo cáo với vợ con.


Otofun News

Đến đây mới bắt đầu một loạt các thủ tục an ninh. Vì Israel là quốc gia thù địch với khối Hồi giáo đặc biệt là khối Arab những nước chỉ nhăm nhe xóa sổ nhà nước Do thái nên nguy cơ khủng bố rất cao. Tôi cũng đã từng bay nhiều hãng hàng không của nhiều nước nhưng chưa bao giờ thấy hãng nào có kiểm soát gắt gao và cẩn thận như EL AL cả

Đầu tiên là có 3 người: 1 Do thái, 2 Thái Lan phỏng vấn ở ngay Lobby trước. Tôi vào hẳn cậu Do thái để phỏng vấn. Nghĩ bụng, đằng nào mình cũng bị hoạnh họe thì để hẳn người Do thái hoạnh họe xem ra răng?

Otofun News

Phỏng vấn vòng đầu


Tuy là phỏng vấn nhưng cậu Do thái này cũng rất lịch sự tự giới thiệu tên tuổi và nói vì lý do an ninh nên phải phỏng vấn. Cậu ta bắt đầu với những câu hỏi rất đỗi bình thường: Mày tên gì? Làm gì ở Việt Nam? Đến Israel bao giờ chưa? Đến làm gì? Tôn giáo nào? Đồ đạc của mày tự tay mày đóng hay nhờ ai không?.....

Nhưng tôi đen một cái là hộ chiếu của tôi có dấu nhập cảnh của Malaysia nên bị tra hỏi rất kỹ: Mày đến Malaysia làm gì? Bao nhiêu ngày? Có ai ở Malaysia liên lạc với mày không?.....

Đấy Malaysia còn thế chứ bác nào mà đã từng đến Liban, UAE, Arab Saudi... thì xác định luôn là mất cả tiếng phỏng vấn. Sau khi phỏng vấn xong thì được cái giấy không hiểu là gì. Nhưng đó mới chỉ là vòng đầu.

Phỏng vấn xong nó dán cái này vào hộ chiếu chẳng hiểu để làm cái gì?

Otofun News

Xuống đến dưới gặp một em người Thái hỏi han luyên thuyên một hồi rồi bắt tôi xuống tầng dưới nữa để kiểm tra.

Cái số mình đen, nhìn mặt mình cũng hiền lành dễ thương thế mà chuyên gia bị những chuyện như thế này. Lầ trước ở Sydney cũng thế, đang làm thủ tục an ninh có người chạy ra vỗ vai mời vào phòng riêng kiểm tra. Hôm nay cũng vậy, tôi phải xuống tầng dưới vào một cái phòng rộng khoảng 20m2. Bỏ balo ra họ đưa riêng vào một phòng khách kiểm tra mình không biết. Còn ví bao tử, điện thoại và tất cả các thứ trên người thì vỏ ra và họ kiểm tra trước mặt. Đồng thời cậu nhân viên an ninh ở đây cao chừng 1.9m không nói gì, tất cả các động tác bắt tôi làm để kiểm tra đều bằng ra hiệu. Cậu ta bắt tôi đặt chân đi giầy lên cái ghế và dùng một cái máy khỉ gió gì đó lướt qua lướt lại. Rồi người cũng thế.... Trong lúc đợi cái balo của tôi được đưa từ phòng khác ra thì có 1 cái balo đưa ra nhưng vô thừa nhận. Thế là cả phòng tá hỏa, dừng hết các kiểm tra khác bộ đàm rồi điện thoại gọi liên tục.... Rất may là khi phỏng vấn ở trên, người ta có dán 1 cái sticker vào balo, nên tìm ra chủ nhân của cái balo cũng dễ. Một lúc sau có người chạy vào lấy. Hóa ra cậu ta bỏ quên thật, nhưng sau vụ này mới biết người Israel rất sợ người khác “bỏ quên” đồ.

Otofun News

Nhân viên an ninh Israel và cái balo bỏ quên


Một lát có một cậu người Do thái cầm cuốn sách “Từ Beirut đến Jelusalem” của tôi ra và hỏi tôi: Quyển sách này viết bằng tiếng gì? Nó viết về cái gì? Mày mua nó ở đâu? Tại sao mày đọc nó?.... Tôi đoán tôi bị hoạnh họe vì trên quyển này có 2 cái cờ của Liban (quốc gia thù địch ) và cờ của Israel. Xong rồi ngồi thêm một lúc nữa thì tôi được trả đồ. Cầm lên bên trên lại qua 1 cửa nữa. Lúc này cô bé soát vé lấy cái vé và hộ chiếu của tôi cà lên máy của cô ấy. Tự nhiên máy nó báo đỏ lừ, kêu reng reng. Hóa ra cái Visa của tôi bị sai số hộ chiếu, lại trình bày, phỏng vấn, trả lời câu hỏi... rồi mới được qua.

Thế mới biết đây là một trong những lý do vé máy bay của EL AL rất đắt vì họ sợ đánh bom trên máy bay nên phải thuê an ninh kiểm tra rất kỹ. Trong khi các hãng hàng không khác họ không kiểm tra riêng khi lên máy bay nhưng khi đến Ben Gurion Airport thì làm thủ tục và kiểm tra nhập cảnh đến khổ.

Bước lên máy bay, ối chao ôi, nó to quá từ thời cha sinh mẹ đẻ tôi chưa thấy cái tàu bay nào nó to thế này. Thế mà tôi được vinh dự ngồi ghế 60 ( ghế cuối cùng). Oai ra phết các bạn à. Viết đến đây mới nhớ ra ngày xưa có 1 ông sếp người Pháp gốc Việt, làm GM cho một Cty nước ngoài ở VN. Ông này có tiêu chuẩn vé Business nhưng cư lên máy bay là xin ghế cuối cùng. Có lần tôi hỏi “Tại sao anh tiêu chuẩn cao như thế lại xin ghế cuối cùng để ngồi?” anh nói: “ Ghế cuối cùng có nguy cơ sống sót cao hơn” Tôi ngạc nhiên và nói em không nghĩ thế. Anh nói “ Anh hỏi em khi cái máy bay nó rơi thì nó cắm đầu xuống đất hay cắm đuôi xuống đất?”

Hôm nay tôi đem đúng cái bài đó ra để thẩm du tinh thần mình. Nhưng chỉ thẩm du được tinh thần thôi các bạn à, còn thể xác thì khác dek gì tra tấn. Suốt mười mấy tiếng đồng hồ tôi gồi với một tư thế như ông Thiện canh cổng chùa vậy. Không đau lưng thì cũng ê mông. Rất may là có các em tiếp viên của hãng hàng không cực kỳ xinh đẹp này luôn tươi cười làm tinh thần tôi phấn chấn và quên đi mất là sắp gãy lưng rồi.

Otofun News

Đây là món ăn Israel trên máy bay. Ngon phết các bạn à nhưng có mỗi điều là mặn kinh khủng.

Otofun News

Nhưng họ rất cẩn thận, dưới hộp thức ăn có tờ giấy nói xuất xứ của món ăn, người giám sát và đảm bảo đúng tiêu chuẩn của Kosher để những người sùng đạo có thể ăn. Mà cái thức ăn của người Do thái này cũng phức tạp. Nào là động vật không vú thì ăn tuốt, còn động vật có vú thì chỉ được ăn con có móng chẻ và con nhai lại. Nhưng thịt lợn thì họ lại cho là dơ bẩn không ăn vì tuy có móng chẻ nhưng lại không phả đồ nhai lại nên không ăn. Cái này tôi lại nhớ ra có ông anh từ miền Nam trung bộ ra Hà Nội nhậu với tôi. Chuyện là ông này theo đạo gì mà thờ ông Victor Hugo ấy. Ông ấy ăn chay trường. Hôm ra Hải xồm nhậu với tôi ông ấy xách theo một chai dầu ăn. Vào quán ông ấy mượn một cái bếp, gọi đậu phụ sống, tự tay mình rửa chảo rồi chiên lên. Sau đó gọi thêm bún và xì dầu nữa là xong mồi bữa nhậu. Ấy thế mới biết ăn kiêng, ăn chay ở Việt Nam mình nó khổ thế nào.

Otofun News

Ngồi trên máy bay ê hết cả mông, thỉnh thoảng cũng đứng dậy lang thang cho đỡ mỏi cái thằng người. Chủ yếu là tán chuyện với mấy em tiếp viên Israel xinh đẹp. Được cái mấy em này dễ thương, thân thiện, hay nói hay cười.

Máy bay của El AL này bay vòng. Bay qua Ấn Độ Dương và vào theo biển Hồng Hải bay lên. Chứ không bay thẳng chéo 1 phát qua lục địa. Cũng có thể là không xin được chính phủ các nước này đường bay.

Otofun News

Otofun News

Otofun News

Ấy thế mà qua một đêm ngủ gà ngủ vịt nhoằng cái cũng gần tới nơi.

Otofun News

Bình minh trên bầu trời phương đông
Otofun News
Một thành phố mà tôi không biết tên

Đến Ben Gurion tôi lại gặp rắc rối tiếp khi nhập cảnh vì cái số hộ chiếu của tôi trên Visa bị sai nên em bé Hải quan không thể cấp visa rời mới cho tôi qua được. Đành dẫn tôi vào gặp sếp của em ấy để check lại. Ở Việt Nam mình thì làm việc gì cũng muốn vào làm việc với sếp họ cho nhanh và oai. Nhưng những vụ như thế này ngán sếp lắm. Được cái ở đây không tra khảo gì, chỉ ngồi im một chỗ rồi họ đưa trả hộ chiếu và Visa tận nơi.

Otofun News

Visa rời của Israel

Otofun News

Máy bay đưa tôi đến Tel Aviv

Sân bay Ben Gurion xét về độ lớn thì tôi không biết, nhưng nếu xét về độ đẹp, độ thẩm mỹ thì theo cái thẩm mỹ què quặt của tôi, tôi thấy đây là sân bay khá là đẹp so với một số sân bay tôi đã có may mắn đi qua.

Otofun News

Otofun News

Thôi thì nhập cảnh vào Israel thì luyên thuyên về họ một tý.


Chắc có lẽ không một dân tộc trên thế giới nào chịu nhiều khổ đau như dân Do thái. Thời thượng cổ họ mất nước, bị trục xuất ra khỏi chính quê hương bản quán của mình. Họ làm nô lệ, bị kỳ thị, bị ruồng bỏ, nơi họ đến không được chấp nhận và thường xuyên có nguy cơ bị trục xuất ra khỏi quốc gia họ cư trú bất kỳ lúc nào. Tệ nhất là họ bị tàn sát, họa diệt chủng..... Thế nhưng họ vẫn đứng vững, vẫn phát triển và liên tục có những đột biến, sáng tạo mới.

Đi tìm lý do để có thể lý giải “ Tai sao họ ly tán khắp thế giới mấy nghìn năm, mà không bị đồng hóa, bị tiêu diệt....” thì có rất nhiều lý do. Nhưng theo những gì tôi đọc được thì do mấy ý sau:

- Họ có đạo, tôn giáo của họ lâu đời thứ 2 trên thế giới ( khoảng 3.000 năm- sau Hindu 4.000 năm). Nên dù ở hoàn cảnh nào họ cũng tin rằng: Họ là dân tộc được Chúa chọn dẫn dắt các dân tộc khác, tuy bây giờ khổ đau. Nhưng vào một ngày đẹp trời nào đó đấng Mesiah (đấng cứu thế) sẽ quay về để dẫn dắt họ.

- Họ có ý chí, quyết tâm sẽ quay về mảnh đất hứa của Chúa hứa cho họ. Thay vì những lời chúc Tấn Tài – Tấn Lộc như ở Vietnam ta thì họ chúc nhau 1 câu rất đơn giản: “Sang năm về Jerusalem nhé” thế thôi. Nhưng nó nói lên mong ước lớn nhất của cuộc đời họ. Không phải là tiềnmà là nỗi lòng hướng về cố hương.

- Họ bị đọa đày, bị kỳ thị, không an toàn nên họ không có đầu tư vào những thứ cố định và lâu dài như bất động sản, sản xuất...ở các quốc gia họ cư ngụ mà chọn những nghề như thợ thủ công, bác sĩ, giáo viên....và quan trọng nhất là nghề ngân hàng – cho vay lấy lãi. Thời trung cổ ở châu Âu, những tín đồ Thiên chúa giáo bị cấm làm nghề cho vay này, thế là người Do thái họ làm. Chính vì nghề này mà họ càng thêm bị kỳ thị, bị ghét bỏ...Các bạn cứ thử đọc những tác phẩm cổ điển của châu Âu xem họ tả thế nào về người Do thái.

Và quan trọng nhất là họ biết chữ. Trong khi ở châu Âu có đến 95% dân số mù chữ thì dân tộc Do thái ngược lại. Hầu như tất cả đều biết chữ, họ biết chữ đầu tiên để đọc kinh Torah. Sau đó như trên tôi đã nói, họ làm các nghề như Ngân hàng, bác sĩ, giáo viên...những nghề đó đều phải cần biết chữ. Và họ là những thị dân đầu tiên ở châu Âu, tạo ra một tầng lớp thị dân, tầng lớp cấp tiến của xã hôi để thúc đẩy xã hội phát triển. Do biết chữ sớm => tư duy phát triển sớm và mạnh, nên họ chọn lọc được gen trong quá trình phát triển dân tộc họ. Nó cũng lý giải luôn tại sao thời này toàn bộ người Do thái trên thế giới chỉ có khoảng 15 triệu người chiếm khoảng 0,2% dân số thế giới. Nhưng với số dân ấy họ chiếm 30% giải Nobel trên thế giới.

- Mặc dù bị tiếng là ky bo, kẹt xỉ, gian giảo....nhưng đối với dân tộc họ. Họ luôn sẵn sàng chia sẻ, cùng làm những việc có ích chung cho dân tộc. Khi Weizmann sáng chế ra Aceton giúp quân đội Anh giành chiến thắng trong WW1, người Anh hào phóng tặng ông tấm chi phiếu không điền con số. Nhưng ông đã trả lại và nói: “ Xin hãy làm điều gì có ích cho dân tộc tôi”. Hoặc như gia tộc Rothschild (bạn nào đọc Chiến tranh tiền tệ chắc biết tên gia tộc này) họ về Israel, tìm tòi giống cây có thể trồng được để hỗ trợ cho phong trào Zion (phong trào phục quốc), cho người dân về còn có cái mà trồng. Chính vì thế mô hình Kibbutz, nó bị sụp đổ ngay ở các nước XHCN nhưng ở Israel nó tồn tại đến tận ngày nay, và có công rất lớn vào sự thành lập và tồn vong của nhà nước Israel thời kỳ đầu

Có một điều khá kỳ lạ là trong thời kỳ trung cổ châu Âu. Mọi giáo phái khác với Catholic Roma đều bị coi là tà đạo và bị đưa lên giàn thiêu. Nhưng sao người Do thái lại có thể ung dung sống ở giữa châu Âu?. Tôi nghĩ cũng có mấy lý do sau:

- Tôn giáo của họ lâu đời hơn và quan trọng chính Thiên chúa giáo cũng mượn Kinh cựu ước của họ để tạo giáo lý cho mình.

- Tuy bị kỳ thị, nhưng họ là những người trí thức trong xã hội. Và họ còn khôn ngoan hơn Copernicus, Galile...Họ không làm khoa học, không sáng tạo và bảo vệ quan điểm của mình đến chết. Họ dịch sách, họ làm những việc xã hội cần nên khó có thể loại bỏ được họ

Rời khỏi sân bay Ben Gurion việc đầu tiên là lên đường cao tốc chạy thẳng về Jerusalem. Đúng thôi, phải đến đất Thánh, đất thiêng trước chứ.

Otofun News
Đường cao tốc

Đất nước Israel khá nhỏ bé, nên đường cao tốc của họ cũng khá đông chứ không vắng như ở ta. Hai bên đường những cảnh vật lần lượt hiện ra. Không thấy cánh đồng thẳng cánh cò bay, cũng không thấy thiếu nữ chăn bò. Thay vào đó toàn sỏi đá, và những bức tường dây thép gai được dựng lên ngăn cách giữa đất của người Palestine và người Israel. Nhằm ngăn chặn những người Palestine sang đánh bom cảm tử.

Otofun News
Hai bên đường

Otofun News

Một trạm Check point của Israel

Otofun News

Otofun News

Bức tường ngăn người anh em Palestine sang đánh bom cảm tử

Chạy khoảng 1h đồng hồ thành phố Jerusalem hiện ra trước mắt tôi. Cái đầu tiên đập vào mắt tôi là băng rôn treo dòng chữ: “ Jerusalem est Charlie” để tưởng nhớ những nạn nhân bị xả súng tòa soạn báo ở Paris hôm vừa rồi. Nằm giữa một đống các nước Arab Hồi giáo mà trưng biển này ra chứng tỏ mấy anh Do thái này chẳng sợ gì thế giới Hồi giáo.

Otofun News


Càng gần tới Jerusalem càng tắc đường

Otofun News

Otofun News

Otofun News


Đi mãi rồi cũng phải đến cổng thành cổ. Tôi vào thành từ cổng Damascus bắt đầu đi ngoằn ngoèo trong những con phố nhỏ của thành cổ. Hai bên đường bày đầy ra các cửa hàng đồ lưu niệm mà đa phần là Made in China. Nếu như bạn nào muốn mua đồ ở đây thì vui lòng trả 1/3 -1/2 giá thôi nhé. Mấy ông bán hàng ở đây rất hay. Giá nào cũng bán.


Otofun News

Cổng Damascus

Otofun News
Otofun News
Con đường ngoằn ngoèo bên trong thành cổ

Otofun News

Hai bên khá đông đúc và chật chội

Otofun News

Mặc dù chật chội thế nhưng vẫn có những ông lái cái xe dạng kiểu Ô tô Hoa mai và Chiến thắng của mình vào đây

Otofun News

Thịt bò được xẻ ra và để trong tủ bán

Otofun News

Hàng lưu niệm và đồ da 90% là Made in anh bạn “tốt” của chúng ta

Otofun News

Otofun News

Thi thoảng cũng có những con đường vắng

Otofun News

Không biết cái cổng này có ý nghĩa gì

Otofun News

Nơi kỷ niệm các Hiệp sĩ Thập tự chinh


Tôi bắt đầu đi trên con đường thánh giá, con đường mà Đức Jesus đã trải qua 14 kiếp nạn mới mất. Bắt đầu từ chỗ Chúa bị kết án cho đến Nhà thờ mộ chúa. Đã 2.000 năm rồi, nhưng cảm tưởng còn mới lắm, như mới hôm qua, chỗ này ông Simon ra đỡ Thánh giá cho Chúa, chỗ kia Chúa vấp ngã lần thứ nhất, rồi ngã lần thứ 2, ở đây chúa đã bị lột bỏ quần áo.... Ở mỗi một chặng đàng kiếp nạn, người ta đều đánh dấu bằng những số La mã và có những nhà thờ nhỏ để những giáo dân có thể vào làm lễ.


Otofun News

Bên trong có một nhà thờ nhỏ để các tín đồ hành hương vào trong này làm lễ

Otofun News

Otofun News

Chúa đã ngã xuống chỗ nào trên những phiến đá kia?

Cái đích cuối cùng của Chặng đàng Thánh giá chính là nhà thờ mộ chúa. Hiện nay theo một số nhà khoa học, rất có thể bà Helen đã nhầm khi đánh dấu nơi Chúa bị đóng đinh câu rút. Nhưng thôi đó là việc của người ta còn chúng ta ngày nay cứ tin vào những điều hiện hữu đã. Sống phải có đức tin phải không các bạn.

(Còn nữa)

Trên đây là những chia sẻ của thành viên TungNguyenMD, diễn đàn OtoFun.BBT OF News xin trân trọng cảm ơn và mong tiếp tục nhận được chia sẻ của các thành viên khác trên diễn đàn.

Để xem chi tiết bài viết, mời độc giả đọc Tại đây.

Theo VnMedia

Tags:

Tin liên quan

Tin mới hơn

Tin khác

Xem thêm tin khác

Đọc nhiều

Chọn xe nào

Cộng đồng